Phạm Nhất Lĩnh
về đến bản doanh đã thấy một toán cung thủ ăn mặc như trước đó bắn tên vào
thành. Phía sau trung quân, y thấy ba người ngồi ngựa vàng, mặc y phục toàn một
màu trắng, đầu quấn khăn, đai lưng giắt chủy thủ, vai khoác trường bào mỏng,
quần có phủ váy, người đứng giữa ắt hẳn là thủ lĩnh.
Y nhìn qua đã
biết ngay là người của Chiêm Thành, miệng lẩm bẩm chửi rủa. “Ta ở tận núi Phu
Pha Phong chẳng đắc tội với ai, cớ làm sao lại đánh tới đây?” Y đến mấy phần
không biết nguyên do làm sao.
Chuyện là quốc
quân Chế Bồng Nga đã hợp mấy đạo quân ở gần Trấn Thuận Hóa {Quảng Trị ngày
nay}, lại nghe tin Đại Việt lần này liên kết những anh hùng hảo hán xuống nam,
được Lê Quý Ly đốc chiến. Nghe nói phiệt trấn Ẩn Nam mấy năm nay giao hảo rất tốt
với Lê Quý Ly thế nào cũng sẽ cậy nhờ đến Phạm Nhất Lĩnh giúp sức chống lại
Chiêm Thành. Lại nghe Ma Lang Nha thêm bớt vài câu y liền sai La Khải cùng với
đám tiểu trại chủ của Âm Môn do Ma Lang Nha thám thính qua Phu Pha Phong để
biết rõ thực hư chuyện đó là như thế nào.
Người mà Phạm
Nhất Lĩnh nhìn thấy là La Khải và hai tên tiểu trại chủ của Âm Môn.
Phạm Nhất Lĩnh
nấp sau tán cây xem xét, mấy nghìn cung thủ vẫn bắn tên xối xả vào tường thành
nhưng xem ra không có ý tấn công, y mấy
phần yên tâm nên vẫn nhẫn nại ngồi chờ đợi. Tình hình trong thành yên ắng chỉ
thấy trên tường thành vài xác chết không mấy đáng kể.
Y ngồi đợi xem
một lúc bỗng thấy trên thành một người đầu tóc bạc trắng, đội khăn đen, tay
mang khiên che thân xuất hiện ngay giữa lâu thành, nhìn kỹ thì ra là lão quản
đốc sư Nguyễn Văn Dung.
Từ khi y bế
quan luyện công ở rừng cấm mọi chuyện ở phiệt trấn đều do lão thay thế y phân
phó mọi việc. Có lão cai quản nội chính, y rất yên tâm, trên dưới đều coi trọng
lão nên chẳng ai dám nề hà công việc khi vắng mặt y. Võ công của lão cũng không
thua kém gì y. Trong dáng vẻ lão lúc này mấy phần là cương trực, không giống bộ
dạng già cả bên ngoài mà lầm tưởng, lão chỉ tay về đám La Khải mắng.
“Phiệt trấn Ẩn
Nam
bọn ta không đắc tội với quốc quân nhà ngươi, hà cớ gì vừa gặp mặt lại động
thủ?”
“Mời lão quản
đốc sư xuống thưa chuyện, ta nghe nói lão tiền bối là một anh hùng hảo hán cớ
sao lại đứng trên thành mắng ta thế. Nãy đến giờ ta còn chưa tung hết hỏa lực
của đại pháo thần công. Lão tiền bối không xuống thành đầu hàng thì đừng trách
La Khải này vô tình. Đã quá ba canh giờ rồi!”
Thì ra từ sáng
đến giờ lão Nguyễn đã mượn cớ hoãn binh, nên La Khải chỉ cho cung thủ bắn tên
vào những người nấp trên thành chứ không cho đại pháo thần công hỏa kích, nay
thấy từ xa xa một toán quân đang đẩy đến ba hỏa xa làm bằng gỗ thì mắt nheo lại
xem ra chẳng còn cách gì hoãn binh nữa.
“Bọn tiểu tử
nhà người là ai mà kêu lão mỗ ta đầu hàng, nếu ngươi thắng cây Pháp Trượng của
ta thì hãy nói tiếp”
“Ta nể trọng
lão tiền bối là một võ gia nổi tiếng mà từ đêm qua đến giờ chưa cho hỏa công
bắn phá. Được lắm, nếu lão tiền bối đánh thắng hai tiểu trại chủ Âm Môn thì ta
sẽ kéo quân xuống núi còn như lão tiền bối thua cuộc thì phải kéo quân ra khỏi
bản doanh đầu hàng”
“Được lắm!”
Vừa nói dứt
lời lão Nguyễn đã tung người bay thẳng xuống mặt đất, tay vung cây quyền trượng
đen sì làm tung đất cát bay mù mịt. Hai tên tiểu trại chủ Âm Môn nhân là hai tả
hữu của trấn chủ Ma Lang Nha võ công rất kỳ dị, một người gầy ốm tay đeo vòng
kim khí, người kia lùn hơn dùng một đại đao sáng lấp loáng. Mặt mày hai người
nãy đến giờ đằng đằng sát khí, miệng không hề nói một câu thấy lão Nguyễn chân
vừa đáp đất như đã định trước hai người cùng lúc phóng khỏi lưng ngựa phi đến. Người
chưởng pháp người đao pháp, cùng lúc trên dưới tấn công lão Nguyễn.
Lão Nguyễn tuy
tuổi đã ở lục tuần, nhưng dáng người nhanh nhẹn không kém một thiếu niên. Vừa
thấy thấp thoáng chưởng pháp đánh trên đỉnh đầu, lão vung trượng lên dùng chiêu
Xoay Trời Đập Đất trong Thiên Địa Hình Trượng rất lợi hại của lão, cùng lúc đẩy
lùi chưởng pháp của tên gầy, chuôi trượng đã đâm thẳng xuống mặt đất làm khiên
chống đỡ đao pháp của tên lùn chém tới.
Lão lập tức
vận kình lực lên cây trượng quay một vòng trước mặt đẩy lùi hai tên ác nhân,
thì thẳng đà đánh quạt liên tục vào tên lùn chỉ trong nháy mắt mà đã đánh xuống
sáu trượng. Hắn đỡ sáu trượng đập xuống đã dùng hết nội lực chống đỡ, mặt mày
tái ngắt, thoái lui mấy bước miệng kêu lớn “Hay lắm!”.
Tên gầy tay
đeo vòng kim khí vung chưởng phía sau lưng lão Nguyễn mấy phần muốn đoạt sinh
mệnh lão nên ra tay rất tàn độc. Lão Nguyễn chỉ xoay người xuống né thì tên gầy
đã biến chiêu vung chưởng đánh xuống Bách Hội đỉnh đầu của lão.
Nói về kinh
nghiệm trận mạc lão Nguyễn đã mấy phần nhỉnh hơn, biết chắc địch thủ sẽ biến
chiêu, lão chỉ cười khảy một tiếng kêu lên “khá cho ngươi!” thân mình đã nằm
rạp xuống đất lăn mấy vòng. Tên lùn thấy vậy cũng tung đao lên chém tới quyết
bức lão không kịp đứng lên chống trả. Thiên Địa Hình Trượng độc quyết của lão
đâu phải là hư chiêu. Cả hai tên ác nhân đang đắc ý thì quyền trượng bắn lên
cao mấy thước chỉ thấp thoáng đã thấy một loạt ám khí bắn ra xung quanh. Cả hai
thoái lui mấy bước miệng chửi rủa, nhưng khi nhìn kỹ lại thì chỉ thấy những ám
khí thật ra là những tia ánh sáng từ đầu trượng, thì ra lão Nguyễn dùng hư
chiêu Hào Quang Bảo Trượng. Thiên Địa Hình Trượng có một trăm hai mươi hai
đường quyết, chia làm ba hình thái, công, thủ, dụ. Hào Quang Bão Trượng là một
trong mười hai dụ pháp vốn là trấn gia của gia tộc họ Nguyễn đâu phải là hư
chiêu.
Hai bên đánh
nhau đến hồi kịch liệt, thì thấy một bóng người bay vút về phía La Khải thì đều
ngước mắt nhìn về phía đó.
Đó chính là
Phạm Nhất Lĩnh,
Lại nói khi y
nấp gần đó nhìn thấy tình thế giữa hai bên. Lão Nguyễn tuy võ công cao hơn
nhưng một chống hai sức khỏe tuổi tác lại có giới hạn. Bên ngoài vòng chiến thì
La Khải vẫn dương dương đắc ý đến mấy phần khó nhìn. Phạm Nhất Lĩnh quan sát gã
một lát, mới nhận ra người này vẻ bề ngoài trông rất oai phong lẫm liệt nhưng
thật chất không có võ công như y nghĩ, miệng cười thầm “bắt được hắn ắt bọn
thuộc hạ sẽ thoái lui thôi!”.
Nghĩ vậy Phạm
Nhạt Lĩnh tung người nhảy ra dùng Công Minh Quỷ Quyền chưởng lực áp sát La
Khải, y chỉ vừa đưa mắt nhìn thì đã thấy bóng Phạm Nhất Lĩnh phóng đến, hét lên
một tiếng té vật xuống ngựa. Bọn lính thấy chủ nhân bị phục kích ào ào tiến đến
vây chặt lấy Phạm Nhật Lĩnh vào giữa.
Phạm Nhất Lĩnh
tay quyền chân cước, đánh nắm trúng tên nào tên ấy chết tươi quyết xấn tới La
Khải. Bọn thuộc hạ chết như rạ lại thấy trên thành tiếng hò hét trợ chiến, cửa
thành mở ra một toán mấy trăm người phiệt trấn do hai Tả Hữu là Lê Vương và
Trọng Duy dẫn đầu, nửa trợ chiến cho lão Nguyễn nữa tiến đến vây bắt La Khải.
Phạm Nhất Lĩnh
hai tay chưởng lực phóng ra vũ bão bức lui đám thủ hạ trợ thủ La Khải, đưa tay
tóm lấy cổ y thì chợt thấy một đám mây mù xanh lè táp đến. Vội buông tay ra
tung người ra sau, thấy trước mắt một bóng người mặc y phục trắng nắm vai La
Khải nhảy vọt vào rừng. Hai tên tả hữu của Âm Môn đang giao chiến với lão
Nguyễn chỉ nghe chúng hét lên “rút” thì cả đám đã bỏ chạy tán loạn.
Phía dưới chân
núi lại thấy một toán người ngựa chặn đánh, quân của La Khải chết như rạ, đám
người của phiệt trấn đưa mắt nhìn về phía đó đã mấy phần than ngắn thở dài.
Tác Giả: Lê Thanh Lâm
0 nhận xét:
Đăng nhận xét