Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Hồi 8 : Nữ Tặc Ám Toán

Cao Bát cao hứng cười tươi cạn rượu thì trước mắt y một ánh hào quang xanh lè phóng đến, chỉ kịp ném chum rượu ra cản lại còn người thì tung ra sau né tránh. Đám quần chúng phiệt trấn đều hốt hoảng tay rút khí giới đưa mắt nhìn lên trần nhà, thì thấy một cô gái trẻ vẻ mặt đẹp tuyệt trần. Đầu đội khăn trắng phủ vai, cổ đeo vòng bạc, quần áo lướt thướt một màu trắng viền vàng ngồi thong thả trên thân cột bắt ngang phía trên gian đại sảnh, miệng mỉm cười hinh hích nhìn Cao Bát.

“Tên tiểu tử nhà ngươi là ai mà dám lớn giọng xem thường lão sư gia ta như vậy hả, không biết trời cao đất dày là thế nào cả!”

Cao Bát vốn tính hào sảng, đào hoa đa tình có thừa, thấy một cô nương ngồi trên trần vẻ đẹp hớp hồn, tinh thần mấy phần đã mê mệt, miệng không nói nên lời nào chỉ lẳng lặng nhìn cô gái đến say đắm. Trần Hưng Lễ vẫn tự tại phe phẩy quạt, còn đám người xung quanh thì lặng im, không hiểu cô gái ngồi trên đó từ lúc nào mà không ai hay biết. Chỉ có Phạm Nhất Lĩnh là tức điên lên quát.

“Con nhãi ranh kia, dám ngồi trên đó à, xuống đây ngay!”

“Ta không xuống!” Cô gái đưa tay lên mũi cười hinh hích, hai chân phe phẩy, lại thấy Cao Bát nhìn mình không chớp mắt vẻ mặt y đờ đờ đẩn đẩn thì buột miệng nói thêm “Tên tiểu tử kia nhà ngươi trúng phải Lục Long Nội Độc của ta nhanh vậy  hay sao!”

Đám người nghe cô gái nói vậy thì hốt hoảng đưa tay phẩy phẩy trước mặt, bụm miệng, vận khí ngưng thần. Loại tà độc khống chế đối phương vận công, một trong sáu độc chiêu trong Độc Âm Công của Ma Lang Nha danh bất hư truyền, tước đoạt tính mệnh không biết bao nhiêu hảo hán. Khi nghe đến ai cũng vận khí điều hòa hộ thể không dám khinh xuất hay xuất thủ. Không ai dám có chủ kiến chỉ lặng im nhìn cô gái ngang nhiên ngồi trên trần, thầm nhủ người này hẳn phải có công phu ghê gớm mới có thể trốn trên đó mà không ai hay biết gì.

“Con nhãi nhà người là ai?” Nộ Xích tức tối chỉ tay mắng.

Lại nghe cô gái cười dài đắc ý nói.

“Ta là Đệ Nhất Đánh Quái Xú hay Đệ Nhất Ghét Xú Tử, tên gì cũng được nếu ngươi thấy thuận miệng thì gọi.”

Nộ Xích vốn người ngợm xấu xí, nghe cô gái nói vậy thì máu nóng nổi lên chỉ muốn vung song câu nhảy lên gian trần nhà đánh tới nhưng lại sợ Lục Long Nội Độc nhiễm vào người đành nén giận, không biết phải làm sao cho phải.

“Tiểu cô nương ăn mặc kiểu nước Chiêm Thành, lại dùng độc chiêu của Ma Lang Nha, có phải là đệ tử của lão ác nhân ấy?” Trần Hưng Lễ tươi cười hỏi.

“Lão sư gia ta mà ngươi dám gọi là ác nhân à, nói sằn nói bậy! Nhà ngươi sắp chết đến nơi rồi mà còn dám cười cợt nói chuyện với ta xem ra có chút bản lĩnh. Từ nãy đến giờ ta đều nghe tên nhãi người nói chuyện rất có phong nhã nhưng chết sớm thì hơi tiếc.”

“Tiểu cô nương nói chí phải, Lục Long Nội Độc của trấn chủ Âm Môn Ma Lang Nha rất lợi hại làm sao ta không biết nhưng xin cô nương xuống đây chỉ giáo.” – Trần Hưng Lễ vẫn phe phởn quạt không chút gì là sợ hãi, nhưng mọi người trong phiệt trấn đã bắt đầu thấy khí vị khó chịu, bên trong tiền sảnh đã có dấu hiệu khẩn trương, nhưng không rục rịch nhếch môi.

“Ta sợ tên tiểu tử ngươi à!”

Cô gái vừa nói vừa tung người bay xuống, khinh công nhẹ tên vẻ đẹp lại mấy phần hoa mỹ như hoa như nguyệt rơi trong tiên cảnh. Cao Bát nãy đến giờ vẫn nhìn cô gái không chớp mắt chỉ buột miệng kêu lên “Ái chà, cô nương xinh đẹp tên họ là gì?”

Vừa đáp đất nghe Cao Bát hỏi vậy, lại thêm mấy phần ghét đắng chuyện y nhìn mình khiếm nhã liền vung chưởng đánh tới trước mặt. Cao Bát chỉ lách người sang một bên đưa mũi hít một hơi dài tấm vải phất phơ sau đầu cô, mắt nhắm nghiền, đầu lắc lư cười cợt “Chà chà thơm quá.”

Cô gái thấy y đáng ghét có ý trêu chọc mình, giận quá vung tay một chưởng nữa đánh tới nhưng lúc này vừa tung ra mùi khí nồng nặc cùng thốc đến trước. Cao Bát giật bắn mình thoái lui mấy bước vận lực phong tỏa hộ khẩu. Đám quần chúng phiệt trấn trong đại sảnh vội vả chạy tảng ra bên ngoài. Lão Nguyễn Văn Dung vung trượng lên quay tít.

“Tiểu yêu nữ còn trẻ mà đã ra tay độc ác đến vậy, dám đến bản doanh phiệt trấn làm càn hãy xem trượng quyền của ta đây!”

Lời nói vừa dứt đã thấy kình phong táp đến trước mặt cô gái. Lão Nguyễn một nửa nội lực dùng bế tỏa khí huyệt, lực trượng đương nhiên không mạnh mẽ, chiêu thức không còn biến hóa chỉ thấy cô gái nhún người lên cao né tránh dễ dàng cười thích chí “Lão già giỏi lắm” Nghe đến vậy lão Nguyễn lại mấy phần tức điên, dùng trượng phóng thẳng theo quyết không cho cô gái thoát khỏi quyền trượng của mình. “Con tiểu nữ này đừng có vô lễ”. Cô gái khinh công nhanh nhẹn chỉ trong nháy mắt đã chạy quanh đại sảnh hai vòng, vừa né trượng đập tới vừa ra ý trêu chọc lão không tiếc lời.

Phạm Nhất Lĩnh từ lúc suýt tẩu hỏa nhập ma công lực chỉ còn năm sáu phần, lại vừa vận công chống với khí độc trong đại sảnh xâm nhập. Đứng nhìn cô gái đắc ý bay nhảy xung quanh, máu nóng nổi lên, y dùng toàn lực phóng đến trước nhanh như chớp đã chặn cô gái lại tung chưởng đánh ra, chỉ trong chớp mắt đã vây cô ở giữa. Mọi người chỉ nghe ‘á’ lên một tiếng đã thấy cô gái nằm vật xuống sàn đại sảnh, miệng thổ huyết ôm ngực chửi rủa.

“Ỷ đông hiếp yếu mà gọi là hiệp nghĩa sao, hai lão già chết tiệt!” Cô gái vừa nói máu lại phun ra đằng miệng. Cao Bát thấy vậy định ra hỏi han cô gái thì đã thấy Phạm Nhất Lĩnh dùng Công Liên Hoàng Chưởng trong bộ pháp quyền Công Minh Quỷ Quyền chín phần là đoạt mệnh cô gái nhưng đã thấy Trần Hưng Lễ loáng thoáng đứng trước mặt cô gái đưa tay chấp lạy nói “Thưa trấn chủ hãy để vãn bối hỏi ã vài câu trước đã rồi giết đi cũng không muộn.”.

Phạm Nhất Lĩnh vội thu chưởng, người bất thần loạng choạng ngã vật xuống sàn, máu phun ra miệng. Mọi người ai cũng hốt hoảng vội chạy đến dìu y đứng dậy, nhìn xem thì thấy mặt mũi đã tím tái thì biết y đã trúng phải kịch độc.

Với một người danh chấn thiên hạ như y mà bị trúng phải độc tính của cô gái thì quả nhiên nơi này đã bị khí độc rất nặng từ trước. Ai mà không kinh thiên khiếp sợ cho được!

Vừa rồi Phạm Nhất Lĩnh đã dụng hết nội lực còn lại rượt đánh cô gái, phải là ngày thường có thể chống lại được kịch độc nhưng phần vì nội thương mang sẵn trên người cơ thể nhanh chóng bị Lục Long Nội Độc làm tổn thương khí huyết, cơ thể rụng rời ngã vật xuống, mắt trợn ngược.

“Mau rời khỏi đại sảnh…ra ngoài mau!” Lão Nguyễn dìu Phạm Nhất Lĩnh chạy ra ngoài “Hãy lôi con tiểu nha đầu đó theo, khám xem trong người ả ta có thuốc giải không.”

Nghe lão nói tả hữu Lê Vương điểm huyệt đạo của cô gái rồi cho hai người bước đến kéo ả nhanh ra bên ngoài. Ngoài sân thượng mọi người đã ngồi đả tọa điều hòa khí huyết lưu thông trở lại mới thở dài mắng.

“Con tiểu nha đầu này thật nham hiểm.”

Phạm Nhất Lĩnh hơi thở yếu ớt, được đặt ngồi trên một cái cán lớn. Nguyễn Văn Dung dùng chưởng lực thúc đẩy vào huyệt Linh Đài, truyền nội lực ép chất độc ra ngoài cho y. Chẳng mấy chốc đầu hai người đã bốc một làn khói trắng, mồ hôi lấm tấm chảy dài trên mặt. Phạm Nhất Lĩnh rung lên máu lại thổ ra đằng miệng, hơi thở mới trở nên đều đặn, miệng lẩm bẩm.

“Cảm tạ lão quản đốc sư!”

“Trấn chủ chớ nói vậy, lão mỗ không dám.”

Phạm Nhất Lĩnh tay để trước ngực, lảo đảo đứng dậy đưa mắt nhìn cô gái thở dài một tiếng.

“Tiểu yêu nữ thuốc giải đâu?”

Mọi người đều đưa mắt nhìn cô gái bị giữ chặt bởi hai người đại hán phiệt trấn, người lại bị điểm huyệt không sao nhúc nhích được, bực bội hét lên.

“Ta làm sao có được thuốc giải, chờ lão sư gia ta đến lão ấy sẽ cho nhà ngươi!”

“Con nha đầu này dám hỗn xược” Lão Nguyễn tay cầm trượng định vung lên đập xuống đầu cô gái thì Trần Hưng Lễ lại đưa thân người ra trước mặt cô gái che đỡ nói.

“Để xem vãn bối khám xem trong người cô ta trước đã rồi hãy tính” Trần Hưng Lễ vừa nói vừa đưa mắt nhìn cô gái cười mỉm mấy phần là có dụng ý, cô gái mặt đỏ ửng lên quát.

“Tên tiểu tử nhà người lòng dạ xấu xa, ngươi chỉ cần chạm tay vào người ta thì đừng trách.”

“Cô nương nói sai rồi, ta chỉ có ý cứu người không thể lấy đó mà nói ta có bụng dạ xấu xa được. Nếu cô nương nói rõ thuốc giải ở đâu thì ta sẽ lấy ra nhanh, còn không đừng trách ta thất kính!”

“Nhà ngươi…!!!” Cô gái mặt lúc này đã tám chín phần đỏ bừng bừng, sát khí lóe lên trong khóe mắt nhìn cũng đủ biết cô gái không phải loại hư thân dể dải với đàn ông. Vẻ mặt cô gái tức tối nhưng ai nhìn kỹ đều nhận thấy vẻ đẹp càng thêm tuyệt mỹ. Cao Bát từ lúc nhìn thấy cô mục quang không rời, miệng nhủ thầm “Tuyệt thế giai nhân, tuyệt thế giai nhân!”. Y vốn tính phóng khoáng, hào hiệp, người tuy trẻ tuổi nhưng phong tình chăn gió lại rất lõi đời, vốn tính y thích trêu hoa đùa nguyệt đã mấy lần trốn thúc bá lên kinh thành tìm những nơi tiểu điếm lầu xanh chơi bời mới gặp Trần Hưng Lễ kết bái huynh đệ. Lần xuống phía nam này cũng là vì hai người kết bái huynh đệ si mê Mai tiểu thư con gái của quan phủ ở Diễn Châu. Vì muốn xuống nam y nói dối với thúc bá là hay tin lão ác nhân Ma Lang Nha ở Diễn Châu, muốn đi một chuyến dò la tin tức. 

Y biết rõ mối thâm thù giữa thúc bá và lão nên nhờ cớ đó mà được đi xuống nam, mấy phần đắc ý sắp gặp được Mai tiểu thư nhưng khi đến Diễn Châu thì lại hay tin quan phủ họ Mai đã đưa gia quyến về Thăng Long trú nạn. Trong lòng rất buồn bực uống rượu ở tiểu điếm lại hay tin Ma Lang Nha sẽ đến núi Phu Pha Phong y mới lên tận đây, còn về sau ai cũng hiểu rõ.
 Tính y dể dãi nhưng chuyện nam nữ đâu để Trần Hưng Lễ dành mất nữ nhân của mình, trong lòng nôn nao không yên vội nói xen vào , tính khí thật trẻ con làm mọi người chỉ muốn bật cười nhưng trong tình thế này thì chẳng ai bật thành tiếng.
Tác Giả: Lê Thanh Lâm

Hồi 7: Sách Lược

Phạm Nhất Lĩnh đi ra khỏi đại sảnh nhìn quanh một lượt, rồi đi qua mấy hành lang nối các gian tiền sảnh, qua một khu đất trống để đến gian đại thự xây biệt lập cách xa đại sảnh chính. Nói là căn đại thự nhưng nó xem ra cũ kỹ khác thường, được xây bằng đá thô sơ, xem chừng còn không đủ dung túng cho một hộ gia đình tá túc.

Không biết tại sao y lại âm thầm đi đến đây, nhìn quanh một lượt lần nửa mới đẩy cửa bước vào. Bên trong có hai người ăn mặc theo kiểu thổ dân, đầu để tóc dài, chít khăn, cổ đeo vòng bạc, quần áo cộc ngắn làm bằng thứ vải thô. Một người dáng vẻ gầy gò, tóc bạc trắng, lưng giắt một thanh chủy thủ thô sơ, người kia thì ở cái tuổi tứ tuần, mặt ngâm đen dáng dấp rất dữ tợn, hai lưỡi búa to bằng cái mâm lớn đặt ngay trên bàn hẳn nhiên là vũ khí của y.

Phạm Nhất Lĩnh vừa thấy hai người rời khỏi bàn chấp tay chào hỏi, cũng chấp tay đáp lễ nói “Tại hạ đã để hai người đợi lâu, thật thất lễ quá!”.

Hai người này đường đường hẳn nhiên là tù trưởng đang đợi y.

Người tóc bạc trắng thở dài một tiếng lắc đầu, mời y ngồi cùng mới nói “ Phạm trấn chủ khách khí rồi, chúng ta vì việc công mà cấp tốc đến đây không còn thời gian để mà câu nệ tiểu tiết làm gì.”

Người trẻ hơn gật đầu nói “Trước giờ bộ tộc chúng ta án ngữ dưới núi Phu Pha Phong, đương nhiên xảy ra cơ sự đều biết hết cả, thật vừa rồi bọn Chiêm binh tập kích, phải có trách nhiệm báo lại với lão quản đốc sư nhưng không ngờ…Hầy!”

Phạm Nhất Lĩnh nghe đến đây tức thời sẫm mặt hỏi “Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi chăng?”

Người tóc bạc khẽ gật đầu nói “Đúng là vậy, trấn chủ biết đó Lộ Thiết Động…!”

Phạm Nhất Lĩnh vừa nghe qua cái tên Lộ Thiết Động liền thốt lên nói “Sao! Đã xảy ra chuyện gì? Đệ ấy xảy ra chuyện gì rồi?”

Cả hai người thấy Phạm Nhất Lĩnh hỏi dồn thì thở dài một tiếng nói “Mấy hôm trước bọn ta như mọi ngày đến đó xem qua một lượt, không ngờ y đã giết chết người mang cơm, phá động biến mất. Hai ta không dám để lộ ra chuyện này tự thân truy tìm y, dò hỏi khắp các vùng lân cận nhưng không hề tìm ra tung tích, khi quay về mới hay bọn Chiêm binh cải trang thành phường thương buôn đã tề tựu hết dưới núi tập kích phiệt trấn, bọn ta không kịp trở tay nên mới đến đây muộn.”

Phạm Nhất Lĩnh hừ lạnh một tiếng nói “Chuyện này không thể để cho bất cứ ai ngoài ba chúng ta biết được, ngay cả lão Nguyễn cũng không được!”

Lão tóc bạc gật đầu nói “Chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến đại nghiệp giang sơn không phải là chuyện thường, y trốn ra ngoài thân lại mang bảo vật sợ để lộ tức xảy ra biến cố không nhỏ.”

Phạm Nhất Lĩnh không sao ngồi yên được đứng dậy chấp tay sau lưng rảo bước quanh căn đại thự. Hai vị tù trưởng đương nhiên là hiểu rõ tâm trạng của y, chỉ biết lắc đầu than thở.

“Chuyện đại trọng lại xảy ra đúng lúc này. Đám quân Chiêm không biết vì sao lại kéo đến đây gây chuyện, đáng ngại hơn còn có lão ác tặc Ma Lang Nha nữa.” Phạm Nhất Lĩnh lầm bầm nói.

Hai vị tù trưởng nghe vậy mặt biến sắc‘à’ lên một tiếng, người trẻ hơn nói “Lão ta cũng đến đây ư? Lão ta muốn gì nhỉ!”

Người tóc bạc đáp lời “Lý nào lão đến đây vì Phong Hợp Ngũ Đỉnh!”

Phạm Nhất Lĩnh khẽ nheo mày trầm ngâm lắc đầu nói “Trước giờ hai phiệt trấn vốn võ học khác nhau, không có chút tương đồng. Lão trước giờ không hề có hứng thú đến võ học ngoài tu luyện độc dược, đương nhiên ta không nghĩ lão đến đây vì chuyện này. Ngay đến việc điều động quân Chiêm đến đây hòng cướp lấy bí kiếp lại càng bất cập. ta chỉ sợ lão có ý khác mà thôi!”

Người tù trưởng tóc bạc gật gật đầu tán đồng nói “Lão ác tặc này thâm hiểm khó lường, khó mà đoán được ý lão ra sao.”

Phạm Nhất Lĩnh gật đầu nói “Chuyện này không đáng ngại, việc phó trấn chủ mất tích cùng với bảo vật mới đáng để chúng ta quan tâm.”

Hai tù trưởng trầm ngâm, người trẻ nói “Ta nghe nói bọn quan quân triều đình cũng đến đây không biết là họ có ý gì?’

Phạm Nhất Lĩnh hừ lạnh nói “Chúng muốn chúng ta hợp sức chống Chiêm, hừ hừ, nực cười.”

Người tóc bạc nheo mày khó chịu nói “Trước kia chúng xem ta không ra gì, còn mấy lần đem quân đến thảo phạt, đến lúc nguy nan lại muốn chúng ta ra sức phục dịch. Thật là khó nói nỗi!”

Người tù trưởng trẻ hỏi “Vậy trấn chủ đã có chủ kiến gì chưa?”

Phạm Nhất Lĩnh lắc đầu nói “Ta còn chưa biết phải ứng phó chuyện này thế nào, cự tuyệt tất chẳng phải là ý hay, mà hợp sức với triều đình thì chẳng phải giúp cho cái tên Lê Quý Ly đó hay sao. Quân Chiêm tuy lớn mạnh, mấy năm qua đánh đâu thắng đó, nhưng cái tên họ Chế đó không phải là người có trí thâu tóm thiên hạ, tất không phải sợ. Chỉ là tên Lê Quý Ly trước giờ xem các phiệt trấn như cái gai trong mắt đã có y diệt trừ, lúc này lão thế lực càng vững, triều chính nhà Trần mấy khi lại rơi vào tay lão. Lão đích thân sai Lê Hán Thương đến khuyên dụ, tất bên trong đã có chủ ý, ta mà từ chối đại họa ập đến phiệt trấn là điều có thể. Đại nghiệp chưa thành đại họa lại đến hừ hừ!”

Người tù trưởng trẻ lại hỏi “Trấn chủ tính làm sao?”

“Tùy cơ ứng biến vậy!” Phạm Nhất Lĩnh thở dài một tiếng, quay nhìn hai vị tù trưởng chấp tay vái lạy nói “Mấy năm qua ta bận việc tu luyện võ học cho trận đại tỷ thí Nam Tranh Thiên Hạ Nam Quốc sắp tới mà không có thời gian rảnh đến thăm hỏi hai vị, thật đáng hổ thẹn quá. Nhờ hai người báo tin kịp thời, ta cũng yên tâm mà nghĩ cách đối phó.”

Hai vị tù trưởng cũng chấp tay đáp lễ nói “Trấn chủ quá lời rồi, đây là việc trung bọn ta phải có trách nhiệm gánh vác, hà tất trấn chủ lại nói như vậy.”

Phạm Nhất Lĩnh gật đầu nói “Chuyện trước mắt rất bề bộn, ta phải quay lại bàn bạc với lão Quản đốc sư, khi chuyện giải quyết xong xuôi ta sẽ đến thăm hai vị. lần này ta không tiếp đón trọng thể được mong hai vị bỏ quá cho.”

Hai vị tù trưởng khẽ gật đầu rồi đi ra khỏi căn đại thự.

***

Sáng sớm hôm sau Phạm Nhất Lĩnh vội vàng đi vào đại sảnh, mọi người đã tề tựu đông đủ chặt kính đại sảnh đường, vừa thấy y xuất hiện đều chấp tay chào hỏi.

Phạm Nhất Lĩnh an tọa ở chính điện hai bên ghế tả hữu là lão quản đốc sư họ Nguyễn và Lê Hán Thương.

Phạm Nhất Lĩnh nói gấp “Mọi người có kế sách gì thì cứ nói ra, ta nghe nói quân Chiêm ở dưới núi tập hợp mấy nghìn tên có ý đánh lên đây. Ta vừa hay chuyện này, không biết ai đã có kế sách gì chưa?”.

Đám đông nhốn nháo bàn tán, Phạm Nhất Lĩnh quay sang hỏi Lê Hán Thương.

“Tướng quân đã có kế sách gì hay chưa?”

Y nghe hỏi khẽ thở dài một tiếng nói “Tệ hạ cũng vừa hay chuyện này, nên trước mắt không có kế gì khả thi hơn cả” nói rồi đưa mắt nhìn quanh hỏi Nùng Xích “Không biết Trần Hưng Lễ đi đâu rồi?’

Nùng Xích lắc đầu “Tại hạ không biết!”

Lão Nguyễn liền nói “Ta cứ án ngữ trong thành đời chúng đến mà đánh, tất chúng không làm gì được.”

Lê Hán Thương gật đầu nói ‘Đúng vậy đó!”

Phạm Nhất Lĩnh gật gật đầu nói “Nếu vậy thì không có gì phải bàn, chỉ là đám Chiêm binh đó có không ít người của phiệt trấn Âm Môn. Lại có cả trấn chủ Ma Lang Nha trợ thủ quả thật khó mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra.”

Vừa lúc đó ngoài cửa thấy ba bóng người đi vào, chẳng ai khác chính là Trần Hưng Lễ, Cao Bát cùng gã tiểu trại chủ trẻ mà mọi người trong phiệt trấn đều quen mặt Lê Hiểu Bình.

Cả bọn đi vào chào hỏi rồi đứng vào hàng lối, mọi người không để ý đến họ nữa mà chú mắt đến ba người tỉnh tọa trên chính sảnh đang bàn luận kế sách.

Cả ba người mới vào diện kiến đương nhiên là không hay biết gì chuyện quân Chiêm đang kéo đến, mãi đứng nghe ngóng một lúc mới biết xung quanh mọi người đang bàn về lão ác tặc Ma lang Nha.

Cao Bát lúc này mới lắng tai nghe ba người ngồi trên chính sảnh bàn kế chống độc thủ của Ma Lang Nha, lại thấy mọi người đều có vẻ sợ hãi thì buột miệng nói chen vào.

“Trần đệ họ nói đến lão ác tặc họ Ma đó phải không?”

Trần Hưng Lễ quay về phía y cười nói.

“Đúng vậy, xem ra Cao đại ca cũng có hứng thú đến lão phải không! Chúng ta chẳng nên đụng đến cái lão ác thủ dụng độc đó làm gì.”

“Ta có hứng thú chứ, lúc dưới núi ta với Lê tiểu đệ đây!” Cao Bát vỗ vai Lê Hiểu Bình“Đã đánh nhau với lão ác nhân một trận, xem ra Trần đệ xem lão ác nhân ấy quá một bật, ta thì chẳng coi lão ra gì.”

Cao Bát cao hứng nói lớn giọng, đương nhiên mọi người đều nghe rõ cả, ánh mắt dồn hết về y.

Nghe Cao Bát nói thì sửng sốt ngay đến Trần Hưng Lễ cũng phải giật mình. Từ lúc y đến đây nhìn vẻ bề ngoài mấy phần thư sinh, thì đã không ai chút để ý đến y nhưng nghe y lớn giọng nói ai nấy đều xanh xám mặt mày, mấy phần là kinh sợ, nghĩ y khoác lác quá trớn. Phạm Nhất Lĩnh đưa mắt nhìn Lê Hiểu Bình có ý dò hỏi, thấy gã khẽ cúi đầu thì thấy làm lạ hỏi.

“Vị tiểu huynh đài không nói đùa đấy chứ?”

“Vãn bối không nói đùa, chính lão ác nhân ấy!”

Y vừa nói dứt lời thì mọi người xung quanh đều ồ lên bàn tán xôn xao, nửa ngờ, nửa tin, lại có ý khó hiểu, tên tiểu tử này bản lãnh thế nào mà dám khiêu chiến với lão ác nhân mà còn sống được.

Đương nhiên chuyện hôm qua chỉ có Lê Hiểu Bình cùng mấy người tận mắt chứng kiến, nhưng chỉ Lê Hiểu Bình là biết người đó đích thị là lão họ Ma, nên không ai biết đến.

“Không lý nào?” Lê Hán Thương nhìn Cao Bát nói. “Ta nghe nói lão ác nhân này võ công cao cường, độc ác, chiêu thức đều có ý tuyệt mạng đối thủ. Trên giang hồ có mấy ai dám chống lại lão tà độc đó, tiếng tăm dụng độc nhất đỉnh, lý nào tiểu huynh đệ này coi lão ác nhân ấy không ra gì?”

Cao Bát là người tính khí hào sảng, đương nhiên thấy trước mắt mọi người đều hướng mắt nhìn mình để tâm thì không khỏi hứng chí nói lớn hơn.

“Vãn bối vâng mệnh thúc bá truy tìm lão đã hơn một năm nay nên không có gì là lạ về lão ác nhân ấy cả, lần này vãn bối xuống nam là vì việc này.”

Nghe đến vậy ai cũng kêu ồ lên một tiếng Lê Hán Thương lại hỏi. “Vậy thúc bá của huynh đệ là ai?”

“Thúc bá của vãn bối là Cao Thần tộc chủ họ Cao ở Đông Lai { Lạc Sơn, Hòa Bình hiện nay}”

Nghe y nói xong thì ai cũng gật đầu tỉnh ngộ, đều đưa mắt nhìn y chằm chằm. Trên giang hồ ai mà chẳng biết đến Cao Thần biệt hiệu Huyệt Nhân Thiên Tuế, Trần Hưng Lễ phẩy quạt nói.

“Cao đại ca đã động thủ qua với lão ác nhân đó sao?”

“Đúng vậy!”

Trần Hưng Lễ đảo mắt nhìn mọi người ra vẻ hưng phấn nói “Khi ở thành Diễn Châu tại hạ có gặp lão cùng một toán hảo hán người Chiêm đang bàn tính mưu lược, chắc đã có sẵn chủ kiến đánh ta từ trước. Bây giờ mọi người đã tập trung ở đây đầy đủ ai có chủ kiến gì thì hãy nêu ra. Xem ra sắp đến sẽ xảy ra một trận ác chiến rồi!” hắn vừa nói dứt lời thì lời bàn tán xôn xao khắp đại sảnh vang lên.

Nùng Xích nói “Chúng ta cứ phục kích trong thành đợi chúng đến thì đánh một trận là hợp sách nhất!”

Một người khác lại nói “Đúng đấy, tại sao phải sợ tên ma đầu đó”

Tả hữu Trọng Duy nói “Chúng ta mang một ít nhân lực trấn giữ ở rừng cấm, khi nào cần thì dụ chúng vào trong rồi tiêu diệt một thể, cho dù là cao thủ của phiệt trấn Âm Môn lọt vào trong đó tất không có đường ra!”

Nguyễn Văn Dung hừ lạnh nói “Trọng tả hữu nói sai rồi! đó không phải là kế hay. Tuy chúng ta là người trong phiệt trấn những chỉ vài người là rành rọt khu rừng cấm, nếu đã vào đó thì khó lòng mà thoát được. Bên trong đặt rất nhiều cơ quan không thể một sớm một chiều có thể chỉ dẫn mọi người hiểu hết được ngọn nguồn bí mật bên trong, vả lại đó là bí mật của phiệt trấn Ẩn Nam không thể tiết lộ cho người ngoài.”

Đám quần chúng trong phiệt trấn nghe vậy đều gật đầu cho là phải.

Trần Hưng Lễ nghe vậy liền nói.

“Theo dự tính thì phải mất vài ngày đám người hảo hán phiệt trấn Âm Môn mới đến được đây nhưng không ngờ chúng lại đến sớm như vậy. Khi đến đây vãn bối mới biết có chuyện chẳng lành, bọn quân Chiêm đã phục kích ở đây từ trước. Lúc này thêm đám người phiệt trấn Âm Môn trợ chiến khác nào hổ thêm cánh, tình thế thật khó lòng đoán định được.”

Phạm Nhất Lĩnh đứng dậy đi quanh đại sảnh vẻ mặt trầm ngậm, chuyện đến quá đột ngột khiến y cũng cau mày thở dài nói.

“Đám Chiêm binh đó vô cớ đánh lên núi Phu Pha Phong không biết là cớ sự làm sao, thật hư bên trong thế nào.”

Vài tiếng ồn ào vang lên.

“Có phải bọn phiệt trấn Âm Môn đến đây vì cuốn bí kiếp Phong Hợp Ngũ Đỉnh của phiệt trấn hay không?”

Trần Hưng Lễ khẽ gật đầu đáp.

“Vãn bối nghe họ nói vậy, một phần nữa là việc bắc chinh của Chế Bồng Nga, y đã coi phiệt trận là cái gai trong mắt lại nghe lời dèm pha của Ma Lang Nha hẳn nhiên phiệt trấn không thể không có sóng gió”.

Phạm Nhất Lĩnh ngờ vựt nhìn Trần Hưng Lễ, không hiểu tên tiểu tử này muốn gì mà nói như vậy, rõ ràng là không có ý tốt đẹp gì. Nghĩ vậy y hừ lạnh nói.

“Không biết Trần công tử đã có chủ kiến gì chưa. Lần này ta quyết phải sống chết một phen với lão ác nhân đó, không thể để lão xem thường phiệt trấn ta được”.

Cao Bát phởn chí lớn giọng nói.

“Vãn bối muốn góp một chút sức lực giúp phiệt trấn vượt qua lần gian nan này. Với lại chuyện ân oán giữa lão ác nhân với thúc bá không thể không trả. Vãn bối sẽ lập tức xuống núi tìm lão đánh một trận xem ra lập chút có công trạng” Cao Bát quay sang Trần Hưng Lễ nói thêm “Không biết đệ đã có chủ kiến gì chưa nhưng nhất định chuyện tìm lão ác nhân phải giao cho ta mới được.”

Trần Hưng Lễ bật cười khẽ gật đầu. Chính hắn cũng chưa từng thấy võ công của Cao Bát như thế nào, kể từ khi hai người gặp nhau ở tiểu điếm trong thành Thăng Long vui chơi cho đến khi từ biệt, hai người chỉ quanh quẩn bên mấy cô nương chưa từng nói đến võ học. Chính hắn cũng thấy e ngại.

“Không biết đại ca có thể một mình làm nổi chuyện này không! Từ lúc chúng ta chia tay ở Thăng Long đến nay gần nửa năm, cũng đã kết bái làm huynh đệ không thể để một mình đại ca gặp nguy hiểm mà đệ không giúp một tay được.”

Cao Bát xua tay, vò đầu, y hành xử rất thoáng đạt có ý phớt lờ lời nói nghĩa khí của Trần Hưng Lễ nói.

“Chỉ là đánh một trận thôi mà, nếu đánh không lại ta bỏ chạy là xong đâu đến nổi phải bỏ mạng dễ như vậy, mà lão ác nhân thúi ấy muốn thế cũng chưa chắc đã được.”

Nghe hai người nói chuyện mà đám quần chúng trong phiệt trấn, ngay đến Phạm Nhất Lĩnh cũng mấy phần khen thầm “sóng sau xô sóng trước, tuổi trẻ anh hùng thật hiếm có”

“Tiểu khí của huynh đệ thật phi phàm, bọn ta muốn kính một chum” Nùng Xích không biết từ đâu lão xách đến một chum rượu lớn, kêu lên một tiếng đưa chum rượu lên quá đầu nói, đám quần chúng xung quanh cũng hô lên hưởng ứng.


Tác Giả: Lê Thanh Lâm

Hồi 6: Kết Nghĩa Huynh Đệ

Nghe Cao Bát nói một mạch, Lê Hiểu Bình chỉ gật đầu, trong lòng phân vân khó hiểu đương nhiên là có chút mếch lòng kiểu nói chuyện thờ ơ đến an nguy của phiệt trấn mình thì thất vọng lắm, nhưng nghĩ đến ơn cứu mạng của y dưới chân núi bất quá không thấy phiền lòng mà thôi liền hỏi.

“Huynh đến đây vì chuyện này thôi sao?”

Cao Bát chỉ gật đầu cười mỉm rồi uống một chum rượu, người sảng khoái hít một hơi dài. Vẻ mặt mấy phần lãng tử tuấn tú đỏ ửng lên. Lê Hiểu Bình nhìn y ăn uống chằm chằm nghĩ “nếu không tận mắt thấy huynh ấy xuất thủ lạnh lùng, lợi hại với lão ác nhân thì không nghĩ y lại có bản lĩnh gì nếu cứ nhìn vẽ bề ngoài này mà đánh giá qua loa cho được.”.

Cả hai còn đang nói chuyện thì nghe bên ngoài có người chạy vào đại sảnh bẩm báo với trấn chủ biết. Hai mươi mấy tiểu trại chủ quanh đây hay tin bản doanh có biến đã kéo đến cả rồi, còn có hai tù trưởng đến tiếp ứng đợi trấn chủ bàn luận.

Phạm Nhất Lĩnh vốn xưa nay có ân tình rất lớn với hai tù trưởng, hay tin hai người đến thì vô cùng mừng rỡ. Từ lúc nghe tin y bế quan hai người biết ý, rất ít đến bản doanh đàm đạo sợ quấy rầy y. Không ngờ hay tin phiệt trấn gặp nguy đích thân đến tiếp ứng quả thật rất đáng trọng.

Y định thần đi luôn ra khỏi đại sảnh nhưng đưa mắt nhìn qua Lê Hán Thương liền hừ lạnh một tiếng thầm nhũ “Người của triều đình trước giờ bản chất khó lường, thật đáng để ta tránh xa họ mà. Các ngươi đến đây hòng chỉ lợi dụng bọn ta mà thôi, hừ đợi mà xem!” Nghĩ vậy y chợt bật cười nói với Lê Hán Thương.

“Chuyện hợp quân này không thể quyết ngay được, liên quan đến không ít người trong phiệt trấn, ta cần phải có thời gian nghị luận với mọi người trước sau đó sẽ có lời phúc đáp thịnh tình tinh tưởng của Lê tướng quân. Ta lúc này có chuyện không thể nán lại lâu hơn được, hôm này xảy ra chuyện hơi đột ngột, ta lại vừa xuất sơn bên trong tình hình chưa nắm rõ hết, ở đây lão Nguyễn sẽ thay ta chủ trì, phân phó. Ta xin cáo lui trước, đợi sáng mai nghị luận tiếp vậy.” Nói rồi chào hỏi mọi người đi ra ngoài.

Bọn Lê Hán Thương đương nhiên vô cùng thất vọng, nhưng lại nghĩ chuyện khuyên nhũ y mang thân giúp sức e không thể một sớm một chiều mà thành được. Y cười gượng uống một ngụm trà rồi mới quay sang lão Nguyễn hỏi “Đại sự trước mắt khẩn cấp không biết Nguyễn lão bá có đề đạt gì không?”

Lão Nguyễn tâm tính cương nghị, đã có ác cảm với triều đình từ trước đương nhiên là chẳng bằng lòng chuyện hợp tung thất thố này, liền cười dài nói “Lão thân là thuộc hạ, chuyện liên đới đến sự tồn vong của phiệt trấn lão mỗ ta khó lòng quán xuyến được. Lão chưa có đề đạt gì hay cả! Hôm nay mọi người đi đường sá xa xôi đến đây hẵn đã mệt, phiệt trấn cũng một phen khiếp đãm thiết nghĩ nên để chuyện này hôm khác bàn tiếp. Lão mỗ sẽ cho người chuẩn bị phòng ốc, mở tiệc tiếp đãi quyết không phụ thịnh tình của Lê tướng quân.”

Lê Hán Thương nghe vậy không biết phải nói làm sao, đưa mắt nhìn Trần Hưng Lễ thấy hắn cũng gật đầu ưng thuận thì cười khổ gật đầu cảm tạ.

***

Lê Hiểu Bình cùng Cao Bát đang đàm luận vui vẻ thì thấy Trần Hưng Lễ đi đến. Cao Bát nhanh giọng cười hỏi. “À, ta không ngờ Trần đệ lại oai phong lẫm liệt như vậy. Chức phận không nhỏ, không nhỏ!”

Trần Hưng Lễ cười dài nói “Đệ cũng như huynh thôi, chuyện đại sự đối với họ làm gánh nặng, còn đệ. Đệ chỉ muốn đi đây đi đó mở mang tầm mắt. Cao huynh đừng xem trọng đệ quá!” nói rồi quay sang chào hỏi Lê Hiểu Bình “Còn vị tiểu đệ này hẳn là tiểu trại chủ ở Ẩn Nam chăng?”

Lê Hiểu Bình chợt nghe hỏi đến mình liền chấp tay đáp lễ cười nói “Đúng vậy ạ!”

Trần Hưng Lễ lại cười nói “ Bọn ta từ xa đến đương nhiên phép tắc ở đây phải nhờ tiều đệ chỉ điểm cho. Ta nghe nói nơi này địa thế hiểm trở, cảnh vật thanh nhã, ta trước giờ rất thích phong cảnh thiên nhiên đương nhiên là không muốn bỏ qua cơ hội này. Không biết vị tiểu đệ này có thể dẫn lối xem qua một lượt được hay không?’

Lê Hiểu Bình nghe ra, băn khoăn đôi chút chưa biết phải đáp lời thế nào. Vốn bản quy trong phiệt trấn rất nghiêm ngặt, nghiêm cấm người ngoài xuất nhập khám thính, đương nhiên nghe Trần Hưng Lễ ngỏ lời muốn xem qua một lượt thì không khỏi khó nói. Tự nhiên là Trần Hưng Lễ đã nhận ra liền bật cười nói “Đệ không cần phải khó xử như vậy đâu, ta đã làm khó vị tiểu đệ này rồi. À, ta với Cao huynh lâu rồi cũng không ít chuyện muốn nói, tiểu đệ có thể cùng bọn ta ăn uống nói chuyện được chứ, chuyện này lý nào cũng bị nghiêm cấm!”

Lê Hiêu Bình nghe vậy mừng rỡ gật đầu nói “Đương nhiên là được rồi.”
Cao Bát vừa rồi ăn không ít, vỗ vỗ bụng cười nói “Hay quá, ta cũng rất lấy làm hiếu kỳ chuyện bên trong phiệt trấn, tiểu đệ này không đến nỗi không kể đến, bọn ta mở mang chút ít tầm mắt vậy.”

Lê Hiểu Bình trước giờ chưa từng gặp người ngoài, đương nhiên vừa gặp hai người Trần, Cao không khỏi cao hứng. Trước đó gã nghe không ít chuyện thú vị từ Cao Bát trong lòng vẫn còn khoan khoái hưng phấn còn hơn cả hai người.

Tiểu trại của gã nằm cách bản doanh hơn một dặm, quay về đó xem ra thật bất tiện. Lại nhớ phía sau thành có một khu vườn, ớ đó ít người lui lại đến đó đương nhiên không ai phát hiện ra mà trách phạt gã phạm vào bản quy.

Gã vào bếp tìm lấy rượu thịt cùng hai người Trần, Cao ra sau thành.

“Rõ là cảnh tịch ở đây không nơi nào sánh bằng!” Trần Hưng Lễ trong lúc cao hứng cười nói.

Cao Bát nghe hắn nói vậy cười nói “Ta thấy đệ chỉ nói lời hoa mỹ sáo rỗng thôi. Kinh thành xưa nay là chốn bồng lai, mỹ sắc, thiên địa cảnh vật phong phú vô thường. Đệ đến đây lý nào lại buột miệng khen bừa nơi này. À, đệ đừng chối ta đệ không nghĩ đến Mai muội nhé!”

Trần Hưng Lễ nghe vậy cười dài nói “Huynh sai rồi! Đệ thấy Mai muội luôn để mắt tới huynh, thật bất công nhưng không thể chối bỏ nó được ha ha…”

Cao Bát người hê hê nói “Ta chỉ muốn hỏi đùa đệ thôi. Quả thật ta cũng có ý với nàng ấy, hừm, chỉ là vừa rồi đến…” y định nói gì đó thì chợt thấy Lê Hiểu Bình đưa bình lên rót rượu cho mình thì cười nói “A, hai ta đến đây chỉ là mong tiểu đệ nói qua vùng núi Phu Pha Phong này mà mở mang tầm mắt, không ngờ lại quên khuấy mất.”

Lê Hiểu Bình cười chừ nói “Tiểu đệ vốn ở rừng sâu, núi hiểm này đương nhiên là biết rất rõ, đệ thấy chẳng có chỗ nào đặc biệt để kể cho hai huynh thật hổ thẹn quá. Đệ lại muốn nghe hai huynh nói chuyện ngao du đây đó mới thật lấy đó làm thích thú.”

Hai người nghe gã nói vậy thì bật cười vui vẻ, rồi nâng chén uống cạn một chén rượu.

Cao Bát nói chợt cười nói “Ta với Trần huynh vốn đã kết bái làm huynh đệ, may thay hôm nay lại cùng nhau gặp tiểu đệ ở đây xem như là xảo hợp khó có, ta lại thấy tiểu đệ hợp tính muốn cùng tiểu đệ kết bái làm huynh đê. Không biết đệ nghĩ sao?” nói rồi quay sang nhìn Trần Hưng Lễ hỏi “Trần đệ, đệ thấy ý ta có hợp không?”

Trần Hưng Lễ nghe vậy gật đầu tán thành nói “Ồ, chuyện đó còn gì tốt bằng.”

Lê Hiểu Bình nghe vậy, mừng quá. Trước giờ trong phiến trấn không phải ít hảo hữu, nhưng họ đều là người sống cùng gã trước giờ, đương nhiên không lấy làm hứng thú. Lúc này nghe hai người Trần, Cao tỏ ý kết bái huynh đệ làm sao gã không khỏi mừng rở. Gặp hai người am hiểu thế thái giang hồ, khối chuyện bên ngoài gã không hay biết gì, lúc này được tận tai nghe qua không khỏi mê hoặc. Gã vội đứng dậy chấp tay vái hai người Trần, Cao nói “Đa tạ hai huynh chiếu cố mà nhận tiểu đệ là huynh đệ.”

Hai người xua tay nói “Không, sao lại như vậy. Chúng ta kết nghĩa huynh đệ vốn là ý trời nhưng mấy phần là hợp tính có gì mà đệ phải kích động như vậy ha ha…” Cả ba òa lên cười.

Cao bát là ngươi lớn tuổi nhất đương nhiên làm đại ca,Lê Hiểu Bình là người nhỏ tuổi nhất làm tiểu đệ.

Ba người rót hết chén rượu này đến chén rượu khác uống cạn, say sưa đến không biết gì ngủ lại trong vườn đến tận sáng hôm sau.
Tác Giả: Lê Thanh Lâm

Hồi 5: Hội Kế

Thì ra một toán quân Chiêm phục dưới núi, không biết vì sao quân triều đình như từ trên trời rơi xuống đánh úp, trở tay không kịp, phải bỏ khí giới chạy lên núi Phu Pha Phong. Không ngờ chủ tướng đã bỏ chạy từ lúc nào, bọn chúng lại chạy ngược xuống núi, nửa chết nửa bị bắt sống nhiều vô kể.

Lại nói, Phạm Nhất Lĩnh trong lúc đắc thắng tưởng đã bắt được La Khải, nào ngờ bị một đám khói xanh bủa lấy thì thất kinh đề khí ngưng thần. Trong lòng mấy phần kinh hãi, chỉ không biết người vừa rồi là ai mà nhanh như vậy, còn bán tính bán nghi. Phía sau đám Chiêm binh bỗng chốc rối loạn lui hết, lại thấy phía dưới một toán quân khác mấy phần nghi hoặc, nhìn kỹ mới thấy cờ xí của quan quân triều đình rợp trời xuất hiện thì than ngắn thở dài. Đi đầu là một tướng nai nịt, trường bào gọn gàng hai bên tả hữu là hai hảo hán, một già một trẻ từ từ kéo đến.

Nguyễn Văn Dung chống trượng xuống đất đánh 'phụp' thở hắt ra một tiếng tức tối.

“Bọn Chiêm binh vô cớ đến đây, không ngờ bọn triều đình hủ bại nhà Trần cũng đến, chúng muốn gì mới được!”

Tiểu trại chủ Trọng Duy vốn là tả hữu của Phạm Nhất Lĩnh đáp nói “Chẳng phải vô duyên vô cớ mà họ đến đâu, xem ra phiệt trấn Ẩn Nam chúng ta sắp xảy ra đại họa rồi!”

Phạm Nhất Lĩnh hừ một tiếng nói “Từ xưa đến nay chúng ta đã không kết thù kết oán với triều đình, chắc là không phải họ đến đây để gây chuyện với chúng ta đâu!”

Nguyễn Văn Dung lại nói “Qua tỷ thí lão nghĩ hai tên vừa rồi không phải là quan binh gì dưới trướng của La Khải, mà là bọn người của phiệt trấn Âm Môn. Lão tin chắc rằng việc này có liên quan đến lão Ma Lang Nha, mấy năm qua lão luôn muốn đối địch với chúng ta!”

Phạm Nhất Lĩnh nói “Lão quản đốc sư nói đúng! vừa rồi…”

Y chưa nói hết câu thì lão Nguyễn hướng mắt nhìn ra xa hừ một tiếng nói “Dù gì phiệt trấn chúng ta cũng có chủ, đâu phải là nơi bọn quan quân kéo đến làm càn được”.

“Hừm, hai nước giao tranh lại cùng kéo đến Phu Pha Phong này không biết là có ý gì!” Phạm Nhất Lĩnh đưa mắt nhìn người đi đầu hỏi “Các ngươi nhận ra ai đấy không?”

“Là Lê Hán Thương con trai của Trưởng Cục Chi Hậu Lê Quý Ly” Một tả hữu khác của Phạm Nhất Lĩnh là Lê Vương đứng gần nói.

Phạm Nhất Lĩnh đưa mắt nhìn người bên trái ăn mặc kiểu thổ dân, đầu chít khăn để lòng thòng che trước mắt, râu ria xồm xoàm, vũ khí là hai song câu giắt hai bên hông nói.

“Ta có biết người này, lão già cầm song câu là Nùng Xích thủ lĩnh mười đạo thủy tặc ở Châu Nam Sách trước kia ta đã mấy lần giao chiến với lão” Phạm Nhất Lĩnh hất hàm về phía người thiếu niên trẻ, ăn mặc kiểu công tử, lưng khoác trường bào mỏng, tay cầm quạt. Ba người lúc ấy đã xuống ngựa hỏi “Còn gã trẻ kia là ai?”

Không ai trả lời chỉ đứng lặng im nhìn Lê Nguyên Trừng cùng Nùng Xích và vị thiếu niên tuấn tú, tay cầm quạt bước đến thi lễ. Phạm Nhất Lĩnh cùng đám người trọng vọng trong phiệt trấn cũng bước ra tiếp kiến cúi đầu thi lễ, Nguyễn Văn Dung cười chừ nói.

“Chẳng hay hôm nay là ngày gì mà quan quân hai nước lại cùng lúc kéo đến phiệt trấn chúng ta vậy?”

Ba người mới đến đưa mắt nhìn xung quanh thấy đám thuộc hạ phiệt trấn dọn dẹp thi thể, lắc đầu than dài.

“Tệ hạ đến thật chậm trễ để phiệt trấn một phen thiệt hại”

“Ngài là tướng quân con trai của Chi Hậu hà cớ gì phải đa lễ như thế” Phạm Nhất Lĩnh lắc đầu. “Các hạ không biết đến bản doanh phiệt trấn là có chuyện gì?”

Lê Hán Thương chỉ gật đầu cười vỗ vỗ tay mấy cái thì bốn người lính mang ra phía trước hai cái rương lớn, mở ra thì bên trong toàn bạc ròng.

“Cha tệ hạ trước đây có đắc tội với trấn chủ trong lòng thấy rất áy náy. Chỉ toàn chuyện bậy phao nhảm của bọn tặc quân phản nghịch nghe lời xúi giục của Chế Bồng Nga vu khống cho trấn chủ, nay cha tệ hạ có ý chuộc cái tội ấy mà sai tệ hạ tới đây ra mắt cùng với một chút sính lễ nhỏ gọi là đền tội”

Phạm Nhất Lĩnh chỉ cười nhạt thầm thủ “Bọn triều đình ai cũng gian sảo, đến đây ắt là có ý chẳng tốt lành gì nhưng không thuận thì lại càng không có chốn nương thân. Xem ra phiệt trấn sắp đến sẽ xảy ra một trận sinh tử đây!” y đưa mắt nhìn lão Nguyễn cùng hai tả hữu Lê Vương và Trọng Duy rồi thở dài.

Cả bọn cùng đi vào trong bản doanh, vừa đến cổng thành đã thấy xa xa Lê Hiểu Bình cùng với chàng thiếu niên với mấy chục huynh đệ thương tích đầy mình chạy đến. Phạm Nhất Lĩnh chỉ tay nói.

“Tại sao lại ra nông nổi này?”

“Thưa trấn chủ bọn thuộc hạ bị phục kích ở dưới núi, sau lại nhờ có huynh đệ này cứu giúp nhưng khi lên núi lại gặp một toán quân địch lại đánh nhau một trận mãi đến bây giờ mới về kịp.” Lê Hiểu Bình thở hổn hển nói.

Hai người nói chuyện không để ý đến người thiếu niên phía sau, người thiếu niên thích thú có mấy phần tươi tỉnh khi nhìn người trẻ tuổi mang quạt đi cạnh Lê Hán Thương, người cầm quạt khẽ cúi đầu cười nói.

“Chà, may quá lại gặp Cao Bát huynh ở đây, chẳng biết huynh đến đây làm gì?”

Người thiếu niên có tên là Cao Bát cười khà khà, đưa tay nhích chiếc nón đan bằng tre lên cúi đầu chào nói.

“Ta vì theo đệ mà đến đây đấy, nơi nào sắp xảy ra đại sự nơi đó lắm chuyện vui, ta không thể bỏ qua được. Này, Trần Hưng Lễ nghe nói đệ đến đây vì tiểu thư họ Mai…?”

Trần Hưng Lễ phẩy quạt ừm lên một tiếng, mắt liếc nhìn Lê Hán Thương ra hiệu cho Cao Bát đừng nhắc đến chuyện đó. Hai người vừa nói chuyện vừa theo mọi người vào đại sảnh của bản doanh.

Mọi người an tọa đâu vào đấy trong đại sảnh theo hai hàng ghế tả hữu. Lê Hiểu Bình vốn là tiểu trại chủ, còn là đệ tử của Phạm Nhất Lĩnh so với ba mươi mấy tiểu trại chủ khác được ưu tiên rất nhiều, đương nhiên có chức phận không nhỏ, ngang hàng với hai tả hữu Lê Vương và Trọng Duy nên được ngồi cạnh Cao Bát cùng hai người Lê, Trọng. Bên phải là người của triều đình. Phạm Nhất Lĩnh cùng Lê Nguyên Trừng ngồi giữa trên bàn đã bày một bữa tiệc nhỏ.

Phạm Nhất Lĩnh bề mặt tươi cười nhưng trong lòng mấy phần xem thường Hán Thương coi y chỉ là vãn bối. Nếu phiệt trấn vừa rồi không xảy ra cơ sự hiềm khích với Chiếm Thành thì y đã chẳng xem người của triều đình ra gì. Thiết nghĩ chuyện Chiêm Thành vô cớ đến đây không biết bên trong có ẩn tình gì nếu lại đắc tội với triều đình nữa há chẳng phải thiệt thòi lắm sao! Nghĩ rồi đợi xem bọn người triều đình này có ý gì rồi sẽ tính tiếp. Vẻ ngoài Phạm Nhất Lĩnh trong rất thoải mái nhưng trong lòng mấy phần khó chịu nói.

“Không biết tướng quân đến đây là có dụng ý gì khác không?

Lê Hán Thương nghe hỏi vậy chỉ nhếch môi uống một chum rượu, y biết thừa Phạm Nhất Lĩnh đã có ý xem thường mình cũng chẳng cố tỏ ra mặt nặng với chủ nhà làm gì, vỗ vỗ tay lên đùi cười nói.

“Thật ra tệ hạ đến đây một là để chuộc lỗi với trấn chủ, hai là muốn mời trấn chủ giá lâm giúp đỡ triều đình đánh giặc ngoại ban quấy nhiều phương nam. Mấy năm nay Đại Việt chúng ta vì quên hiền tài mà không ít lần lâm vào cảnh khốn cùng, chiến tranh liên miên quốc khố trống rỗng, sử sách thành trì bị thiêu rụi, đó là cài nhục của đất nước chúng ta. Đã là anh hùng hảo hán lý nào lại ở nơi an nhàn mà nhìn đất nước lâm nguy, xin trấn chủ chớ trách tệ hạ nhưng đó là câu nói từ đáy lòng của một vãn bối”.

Phạm Nhất Lĩnh sẫm mặt tức giận nghĩ “Hắn định mắng ta chắc!”

“Nghe nói trấn chủ đã bế quan hơn mười năm luyện Phong Hợp Ngũ Đỉnh bí kiếp danh trấn thiên hạ, xem ra cũng đến lúc trổ tài cho thiên hạ được chiêm ngưỡng” Nùng Xích nhún vai cười nói, y định nói nữa nhưng thấy vẻ mặt Phạm Nhất Lĩnh mấy phần thù địch với mình, lại lặng im uống rượu. Lê Hán Thương thấy vậy liền nói chữa.

“Phong Hợp Ngũ Đỉnh là võ học kinh điển được Lê Kỳ sáng tạo nên đã ra giúp Lý Công Uẩn dành được thiên hạ, nay xem ra Đại Việt nhà Trần ứng vào chuyện này, trấn chủ mang võ học ra giúp triều đình chống giặc há chẳng phải là điều hay hay sao, tên tuổi lưu truyền về sau mãi mãi thua kém gì Lê Kỳ”

Nghe Lê Hán Thương nói, y cũng mấy phần giảm nét mặt giận dữ nhưng vẫn khó chịu khi nghĩ đến chuyện suýt tẩu hỏa nhập ma mà rùng mình, chỉ cười nhạt nói.

“Xem ra thì hay thật nhưng bản thân ta đem ra gánh vác chuyện thắng bại nghe thật viễn vong. Lê tướng quân nói hơi quá lời rồi!”

Trần Hưng Lễ bước ra giữa tay phe phẩy quạt cười nói.

“Trấn chủ không nên nói lùi như vậy mà quên chuyện vừa rồi. Nước Chiêm Thành đã có ý xem phiệt trấn Ẩn Nam là đại thù rồi thì chuyện liên kết này không phải là xấu. Từ khi vãn bối ở Thành Diễn Châu đã nghe ít nhiều chuyện này, trấn chủ phiệt trấn Âm Môn Ma Lang Nha đã tụ hội những cao thủ quyết sinh tử với Ẩn Nam còn ra ý muốn đoạt bí kiếp Hợp Phong Ngũ Đỉnh. Nghe đâu y đã đến núi Phu Pha Phong này rồi.”

Nghe đến vậy ai cũng tái xanh mặt mày, Phạm Nhất Lĩnh nheo mày nghĩ quả nhiên là lão ác tặc đó, y đưa mắt nhìn lão Nguyễn khẽ gật đầu. Ai cũng biết Ma Lang Nha võ công đã đạt đến thượng thừa, bình sinh y là người không xem trọng tiểu tiết, hành tung bất chính luôn dùng những thủ đoạn đê hèn hãm hại người khác, vốn y là độc thủ hàng đầu trong thiên hạ giết người không gớm tay, việc nghe đến tên y ai chẳng ngấm ngâm rùng mình ghê sợ.

“Hắn đã đến đây rồi à?” – Quản đốc sư Nguyễn Văn Dung khẽ nhấc trượng lên gỏ nhẹ xuống nền.

“Vãn bối chỉ nghe vậy!” Trần Hưng Lễ đáp.

“Không biết huynh đệ kia là ai, tại sao lại hiểu rõ chuyện này như vậy?” Phạm Nhất Lĩnh đứng dậy đi về phía Trần Hưng Lễ hỏi.

“Vãn bối là Trần Hưng Lễ, con trai của Trần Hưng Nhạc” Trần Hưng Lễ chấp tay nói.

“Chà, hóa ra là tiểu điệt của Trần Hưng Nhạc, gia tộc nổi tiếng nhất thành Thăng Long đây mà.”

“Trấn chủ quá khen rồi họ Phạm ở kinh thành rất lớn danh trấn thiên hạ, gia tộc Trần Hưng vãn bối khó lòng so bì kiếp. Cha vãn bối đã nhắc nhiều đến trấn chủ, biết vãn bối đến đây cha đã nhờ mang một ít lễ vật, một trăm xúc vãi lụa, hai trăm gia súc, hai trăm bình rượu ngon kinh thành xin tặng trấn chủ” Trần Hưng Lễ khẽ cúi đầu cười mỉm.

Cả đám trên dưới trong phiệt trấn vẻ hồ nghi, nhưng trong lòng mấy phần phấn trấn đều nghĩ; xem ra triều đình mấy phần ưu đãi phiệt trấn không nhỏ. Chỉ có lão Nguyễn chống trượng thở dài nghĩ “Của biếu là của lo của cho là của nợ không biết họ muốn làm gì đây.”

Lê Hiểu Bình ngồi cạnh Cao Bát nói thầm thì.

“Không hiểu huynh ấy cười thủ thỉ thế kia là ý gì thế nhỉ?”

Cao Bát uống một ngụm rượu, gắp thịt bò ăn ngon lành, từ khi vào tiệc đến giờ không hề để ý đến xung quanh, y cũng không thèm nghe gì. Nghe Lê Hiểu Bình hỏi y mới giật mình quay lại hỏi.

“Huynh đệ nói cái gì?”

“Từ xưa đến giờ triều đình luôn xem phiệt trấn bọn đệ như cái gai trong mắt, huynh có biết lý do gì triều đình lại muốn kết giao với phiệt trấn không?”

“Tiểu đệ không hiểu sao? Nay Đại Việt thế cô, bắc có Đại Minh nam có Chế Bồng Nga. Triều chính thì rối tung, nói thật ta chẳng thèm nghĩ đến nhưng nghe đâu Chế Bồng Nga sắp kéo quân đánh Diễn Châu tới nơi rồi, mấy phần là náo nhiệt lắm, ta không thể không góp vui. Còn chuyện triều đình mang đến sính lễ kết giao với phiệt trấn của huynh đệ là dụng ý nhờ trấn chủ giúp người ngựa đánh Chiêm, phần nữa là muốn an ban các anh hùng hảo hán khắp nơi ở đất Thanh Đô ra sức chống giặc. Trấn chủ của huynh đệ võ công cao thủ là đệ nhất mà đồng ý ra sức thì ai chẳng theo. Ta nghe nói tuyệt học của phương nam rất đặc biệt khác lạ cũng muốn xem qua thế nào, vị Trần huynh đệ của ta cũng có ý đó. Xem ra chuyến đi này không đến nỗi thất vọng lắm!” nói xong y lại ngồi ăn ngấu nghiến.
Tác Giả: Lê Thanh Lâm

Hồi 4: Biến Cố

Phạm Nhất Lĩnh về đến bản doanh đã thấy một toán cung thủ ăn mặc như trước đó bắn tên vào thành. Phía sau trung quân, y thấy ba người ngồi ngựa vàng, mặc y phục toàn một màu trắng, đầu quấn khăn, đai lưng giắt chủy thủ, vai khoác trường bào mỏng, quần có phủ váy, người đứng giữa ắt hẳn là thủ lĩnh.

Y nhìn qua đã biết ngay là người của Chiêm Thành, miệng lẩm bẩm chửi rủa. “Ta ở tận núi Phu Pha Phong chẳng đắc tội với ai, cớ làm sao lại đánh tới đây?” Y đến mấy phần không biết nguyên do làm sao.

Chuyện là quốc quân Chế Bồng Nga đã hợp mấy đạo quân ở gần Trấn Thuận Hóa {Quảng Trị ngày nay}, lại nghe tin Đại Việt lần này liên kết những anh hùng hảo hán xuống nam, được Lê Quý Ly đốc chiến. Nghe nói phiệt trấn Ẩn Nam mấy năm nay giao hảo rất tốt với Lê Quý Ly thế nào cũng sẽ cậy nhờ đến Phạm Nhất Lĩnh giúp sức chống lại Chiêm Thành. Lại nghe Ma Lang Nha thêm bớt vài câu y liền sai La Khải cùng với đám tiểu trại chủ của Âm Môn do Ma Lang Nha thám thính qua Phu Pha Phong để biết rõ thực hư chuyện đó là như thế nào.

Người mà Phạm Nhất Lĩnh nhìn thấy là La Khải và hai tên tiểu trại chủ của Âm Môn.

Phạm Nhất Lĩnh nấp sau tán cây xem xét, mấy nghìn cung thủ vẫn bắn tên xối xả vào tường thành nhưng xem ra không có ý tấn công, y  mấy phần yên tâm nên vẫn nhẫn nại ngồi chờ đợi. Tình hình trong thành yên ắng chỉ thấy trên tường thành vài xác chết không mấy đáng kể.

Y ngồi đợi xem một lúc bỗng thấy trên thành một người đầu tóc bạc trắng, đội khăn đen, tay mang khiên che thân xuất hiện ngay giữa lâu thành, nhìn kỹ thì ra là lão quản đốc sư Nguyễn Văn Dung.

Từ khi y bế quan luyện công ở rừng cấm mọi chuyện ở phiệt trấn đều do lão thay thế y phân phó mọi việc. Có lão cai quản nội chính, y rất yên tâm, trên dưới đều coi trọng lão nên chẳng ai dám nề hà công việc khi vắng mặt y. Võ công của lão cũng không thua kém gì y. Trong dáng vẻ lão lúc này mấy phần là cương trực, không giống bộ dạng già cả bên ngoài mà lầm tưởng, lão chỉ tay về đám La Khải mắng.

“Phiệt trấn Ẩn Nam bọn ta không đắc tội với quốc quân nhà ngươi, hà cớ gì vừa gặp mặt lại động thủ?”

“Mời lão quản đốc sư xuống thưa chuyện, ta nghe nói lão tiền bối là một anh hùng hảo hán cớ sao lại đứng trên thành mắng ta thế. Nãy đến giờ ta còn chưa tung hết hỏa lực của đại pháo thần công. Lão tiền bối không xuống thành đầu hàng thì đừng trách La Khải này vô tình. Đã quá ba canh giờ rồi!”

Thì ra từ sáng đến giờ lão Nguyễn đã mượn cớ hoãn binh, nên La Khải chỉ cho cung thủ bắn tên vào những người nấp trên thành chứ không cho đại pháo thần công hỏa kích, nay thấy từ xa xa một toán quân đang đẩy đến ba hỏa xa làm bằng gỗ thì mắt nheo lại xem ra chẳng còn cách gì hoãn binh nữa.

“Bọn tiểu tử nhà người là ai mà kêu lão mỗ ta đầu hàng, nếu ngươi thắng cây Pháp Trượng của ta thì hãy nói tiếp”

“Ta nể trọng lão tiền bối là một võ gia nổi tiếng mà từ đêm qua đến giờ chưa cho hỏa công bắn phá. Được lắm, nếu lão tiền bối đánh thắng hai tiểu trại chủ Âm Môn thì ta sẽ kéo quân xuống núi còn như lão tiền bối thua cuộc thì phải kéo quân ra khỏi bản doanh đầu hàng”

“Được lắm!”

Vừa nói dứt lời lão Nguyễn đã tung người bay thẳng xuống mặt đất, tay vung cây quyền trượng đen sì làm tung đất cát bay mù mịt. Hai tên tiểu trại chủ Âm Môn nhân là hai tả hữu của trấn chủ Ma Lang Nha võ công rất kỳ dị, một người gầy ốm tay đeo vòng kim khí, người kia lùn hơn dùng một đại đao sáng lấp loáng. Mặt mày hai người nãy đến giờ đằng đằng sát khí, miệng không hề nói một câu thấy lão Nguyễn chân vừa đáp đất như đã định trước hai người cùng lúc phóng khỏi lưng ngựa phi đến. Người chưởng pháp người đao pháp, cùng lúc trên dưới tấn công lão Nguyễn.

Lão Nguyễn tuy tuổi đã ở lục tuần, nhưng dáng người nhanh nhẹn không kém một thiếu niên. Vừa thấy thấp thoáng chưởng pháp đánh trên đỉnh đầu, lão vung trượng lên dùng chiêu Xoay Trời Đập Đất trong Thiên Địa Hình Trượng rất lợi hại của lão, cùng lúc đẩy lùi chưởng pháp của tên gầy, chuôi trượng đã đâm thẳng xuống mặt đất làm khiên chống đỡ đao pháp của tên lùn chém tới.

Lão lập tức vận kình lực lên cây trượng quay một vòng trước mặt đẩy lùi hai tên ác nhân, thì thẳng đà đánh quạt liên tục vào tên lùn chỉ trong nháy mắt mà đã đánh xuống sáu trượng. Hắn đỡ sáu trượng đập xuống đã dùng hết nội lực chống đỡ, mặt mày tái ngắt, thoái lui mấy bước miệng kêu lớn “Hay lắm!”.

Tên gầy tay đeo vòng kim khí vung chưởng phía sau lưng lão Nguyễn mấy phần muốn đoạt sinh mệnh lão nên ra tay rất tàn độc. Lão Nguyễn chỉ xoay người xuống né thì tên gầy đã biến chiêu vung chưởng đánh xuống Bách Hội đỉnh đầu của lão.

Nói về kinh nghiệm trận mạc lão Nguyễn đã mấy phần nhỉnh hơn, biết chắc địch thủ sẽ biến chiêu, lão chỉ cười khảy một tiếng kêu lên “khá cho ngươi!” thân mình đã nằm rạp xuống đất lăn mấy vòng. Tên lùn thấy vậy cũng tung đao lên chém tới quyết bức lão không kịp đứng lên chống trả. Thiên Địa Hình Trượng độc quyết của lão đâu phải là hư chiêu. Cả hai tên ác nhân đang đắc ý thì quyền trượng bắn lên cao mấy thước chỉ thấp thoáng đã thấy một loạt ám khí bắn ra xung quanh. Cả hai thoái lui mấy bước miệng chửi rủa, nhưng khi nhìn kỹ lại thì chỉ thấy những ám khí thật ra là những tia ánh sáng từ đầu trượng, thì ra lão Nguyễn dùng hư chiêu Hào Quang Bảo Trượng. Thiên Địa Hình Trượng có một trăm hai mươi hai đường quyết, chia làm ba hình thái, công, thủ, dụ. Hào Quang Bão Trượng là một trong mười hai dụ pháp vốn là trấn gia của gia tộc họ Nguyễn đâu phải là hư chiêu.

Hai bên đánh nhau đến hồi kịch liệt, thì thấy một bóng người bay vút về phía La Khải thì đều ngước mắt nhìn về phía đó.

Đó chính là Phạm Nhất Lĩnh,

Lại nói khi y nấp gần đó nhìn thấy tình thế giữa hai bên. Lão Nguyễn tuy võ công cao hơn nhưng một chống hai sức khỏe tuổi tác lại có giới hạn. Bên ngoài vòng chiến thì La Khải vẫn dương dương đắc ý đến mấy phần khó nhìn. Phạm Nhất Lĩnh quan sát gã một lát, mới nhận ra người này vẻ bề ngoài trông rất oai phong lẫm liệt nhưng thật chất không có võ công như y nghĩ, miệng cười thầm “bắt được hắn ắt bọn thuộc hạ sẽ thoái lui thôi!”.

Nghĩ vậy Phạm Nhạt Lĩnh tung người nhảy ra dùng Công Minh Quỷ Quyền chưởng lực áp sát La Khải, y chỉ vừa đưa mắt nhìn thì đã thấy bóng Phạm Nhất Lĩnh phóng đến, hét lên một tiếng té vật xuống ngựa. Bọn lính thấy chủ nhân bị phục kích ào ào tiến đến vây chặt lấy Phạm Nhật Lĩnh vào giữa.

Phạm Nhất Lĩnh tay quyền chân cước, đánh nắm trúng tên nào tên ấy chết tươi quyết xấn tới La Khải. Bọn thuộc hạ chết như rạ lại thấy trên thành tiếng hò hét trợ chiến, cửa thành mở ra một toán mấy trăm người phiệt trấn do hai Tả Hữu là Lê Vương và Trọng Duy dẫn đầu, nửa trợ chiến cho lão Nguyễn nữa tiến đến vây bắt La Khải.

Phạm Nhất Lĩnh hai tay chưởng lực phóng ra vũ bão bức lui đám thủ hạ trợ thủ La Khải, đưa tay tóm lấy cổ y thì chợt thấy một đám mây mù xanh lè táp đến. Vội buông tay ra tung người ra sau, thấy trước mắt một bóng người mặc y phục trắng nắm vai La Khải nhảy vọt vào rừng. Hai tên tả hữu của Âm Môn đang giao chiến với lão Nguyễn chỉ nghe chúng hét lên “rút” thì cả đám đã bỏ chạy tán loạn.


Phía dưới chân núi lại thấy một toán người ngựa chặn đánh, quân của La Khải chết như rạ, đám người của phiệt trấn đưa mắt nhìn về phía đó đã mấy phần than ngắn thở dài.
Tác Giả: Lê Thanh Lâm
 
 
Copyright © Giang Hồ Nghĩa Hiệp
Blogger Theme by BloggerThemes Design by Diovo.com